Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, ai cũng có một tuổi thơ với đầy dãy những kỷ niệm vui buồn khiến ta luôn nhớ mãi. Tôi cũng vậy, khi nhắc về những năm tháng ấy, thực sự đó là khoảng thời gian không thể nào quên với tôi.
Cuộc sống của một đứa trẻ vô lo vô nghĩ thật đúng là không gì hạnh phúc bằng. Sáng đi học cùng đám bạn trong xóm, trưa về ăn cơm xong ngủ 1 giấc no nê, đến chiều lại cùng nhau đi thả diều, chơi đá bóng...
Những cơn gió buồi chiều tà như xua đi cái nóng của ngày hè oi ả. Cả lũ chúng tôi cùng nhau chơi đùa trên sân bóng rộng thênh thang. Ngày đó tôi cũng đã từng nghĩ: "Liệu sau này mình có giống như cánh diều kia, được bay lượt phiêu du trên bầu trời đầy mơ ước đó không nhỉ"
Nhưng cuộc sống không phải là những chỗi ngày bình yên kéo dài. Năm tôi vào cấp 2, không may bị một trận ốm mà cho tới bây giờ đối với tôi vẫn là nỗi khiếp sợ. Nằm liền 1 tuần ở nhà, không thể nhấc mình ra khỏi chiếc giường. Quãng thời gian đó, Bố Mẹ và đặc biệt là Bà Nội tôi, luôn thay phiên nhau chăm sóc cho đứa bé này.
Hình ảnh người bà gầy gầy khom lưng nhóm bếp, nấu cơm và chăm chút cho đứa cháu bé bỏng chắc hẳn là một ký ức in sâu trong tâm trí tôi cho tới mãi về sau. Những đêm hè, nằm ngủ với Bà, Bà đã có lần nói với tôi: "Mai sau có người yêu phải dẫn về cho bà xem mặt nhé, Bà muốn thấy cô gái đó phải là người biết quan tâm và lo lắng cho đứa cháu của mình". Nhưng thật tiếc khi tôi chưa làm được điều đó thì Bà Nội đã đi về một nơi rất xa..... Chẳng còn cơ hội thực hiện nguyện vọng của Bà được nữa.
Quay trở lại về cuộc sống của một đứa trẻ vô no vô nghĩ. Chắc hẳn những bạn cùng trang lứa sinh ra ở thành phố sẽ không thể trải nghiệm được những trò chơi tuổi thơ đã từng gắn liền với bao con người. Chính nó đã góp phần làm lên một tuổi thơ với những tháng ngày đầy ắp niềm vui, tiếng cười.
Chiều đến với khoảng 10 đứa trong xóm lại tụ tập nhau ra bãi cỏ rộng, Thả Diều, Đá Bóng hoặc chơi những trò tập thể vui nhộn như Rồng Rắn Lên Mây, Trốn Tìm, Nhảy Nụ, Bắn Bi....
Vào những ngày đông lạnh giá, cùng nhau ra cánh đồng đào khoai, bẻ ngô rồi về đào hầm nhóm lửa để nướng khoai, nướng ngô cùng nhau ăn. Nhìn thằng nào thằng ấy miệng đen xì xì vì nhọ than dính vào, vừa ăn vừa nhìn nhau cười. Cảm giác đó liệu có được gọi là "Bình Yên".

Mãi cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại Những Năm Tháng Ấy, tôi vẫn không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Nó khiến tôi muốn bỏ hết mọi thứ trong hiện tại, rời bỏ cái xã hội đầy bon chen, ganh tị, để trở về tuổi thơ. Nơi mà tôi được làm một cậu bé của ngày hôm qua. Sống trong vòng tay thương yêu của Ông Bà, Bố Mẹ. Và tôi tin chắc một điều là rất nhiều người cũng có suy nghĩ giống tôi phải không??
Nhưng cuộc sống không phải là những chỗi ngày bình yên kéo dài. Năm tôi vào cấp 2, không may bị một trận ốm mà cho tới bây giờ đối với tôi vẫn là nỗi khiếp sợ. Nằm liền 1 tuần ở nhà, không thể nhấc mình ra khỏi chiếc giường. Quãng thời gian đó, Bố Mẹ và đặc biệt là Bà Nội tôi, luôn thay phiên nhau chăm sóc cho đứa bé này.
Hình ảnh người bà gầy gầy khom lưng nhóm bếp, nấu cơm và chăm chút cho đứa cháu bé bỏng chắc hẳn là một ký ức in sâu trong tâm trí tôi cho tới mãi về sau. Những đêm hè, nằm ngủ với Bà, Bà đã có lần nói với tôi: "Mai sau có người yêu phải dẫn về cho bà xem mặt nhé, Bà muốn thấy cô gái đó phải là người biết quan tâm và lo lắng cho đứa cháu của mình". Nhưng thật tiếc khi tôi chưa làm được điều đó thì Bà Nội đã đi về một nơi rất xa..... Chẳng còn cơ hội thực hiện nguyện vọng của Bà được nữa.
Quay trở lại về cuộc sống của một đứa trẻ vô no vô nghĩ. Chắc hẳn những bạn cùng trang lứa sinh ra ở thành phố sẽ không thể trải nghiệm được những trò chơi tuổi thơ đã từng gắn liền với bao con người. Chính nó đã góp phần làm lên một tuổi thơ với những tháng ngày đầy ắp niềm vui, tiếng cười.
Chiều đến với khoảng 10 đứa trong xóm lại tụ tập nhau ra bãi cỏ rộng, Thả Diều, Đá Bóng hoặc chơi những trò tập thể vui nhộn như Rồng Rắn Lên Mây, Trốn Tìm, Nhảy Nụ, Bắn Bi....
Vào những ngày đông lạnh giá, cùng nhau ra cánh đồng đào khoai, bẻ ngô rồi về đào hầm nhóm lửa để nướng khoai, nướng ngô cùng nhau ăn. Nhìn thằng nào thằng ấy miệng đen xì xì vì nhọ than dính vào, vừa ăn vừa nhìn nhau cười. Cảm giác đó liệu có được gọi là "Bình Yên".

Mãi cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại Những Năm Tháng Ấy, tôi vẫn không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Nó khiến tôi muốn bỏ hết mọi thứ trong hiện tại, rời bỏ cái xã hội đầy bon chen, ganh tị, để trở về tuổi thơ. Nơi mà tôi được làm một cậu bé của ngày hôm qua. Sống trong vòng tay thương yêu của Ông Bà, Bố Mẹ. Và tôi tin chắc một điều là rất nhiều người cũng có suy nghĩ giống tôi phải không??


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét