Những ngày tháng Giêng dương lịch luôn có những xúc cảm đặc biệt không thể nào diễn tả hết bằng lời, thứ nhất đó là chúng ta vừa mới đón 1 năm mới, dự định về những kế hoạch, hoài bão sẽ phấn đấu trong năm. Thứ hai, đó là việc những ngày Tết Nguyên Đán đang đến rất gần, nó càng làm mọi người háo hức hơn, người đi xa mong được trở về nhà với người thân, đường phố những ngày tháng Giêng thật nhộn nhịp và phấn khởi.
Tuy nhiên, với năm 2018, thì tháng Giêng lại mang một màu sắc vô cùng đặc biệt. Đó là việc đội tuyển U23 Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử tiến vào trận chung kết của giải U23 Châu Á. Sự kiện to lớn vĩ đại này khiến toàn người dân trên khắp cả nước Việt Nam như sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất của cuộc đời. Thậm chí nó còn làm cho mọi người quên đi rằng :"cái tết cổ truyền đang đến rất gần". Mà thay vào đó là ngập tràn sắc đỏ sao vàng trên mọi tuyến đường, mọi khu phố.
Thua 2-1 ở ngay trận ra quân với đội tuyển Hàn Quốc. Nhiều người đã lại nghĩ rằng:"Lại thêm 1 giải đấu mà Việt Nam tham dự chỉ để cọ sát và tích luỹ thêm kinh nghiệm"
Thế nhưng, việc bất ngờ thắng đội tuyển Úc ở lượt trận thứ hai, khiến nhiều người vui mừng và đã mơ về một viễn cảnh đẹp hơn cho U23 Việt Nam nếu như ở vòng đấu cuối đội tuyển của chúng là có thể cầm hoà được đội thủ Syria.
Nhiệm vụ cầm hoà đặt ra ở vòng đấu cuối dành cho các chàng trai U23 tưởng chừng như đơn giản, thế nhưng phải là người trực tiếp theo dõi trận đấu đó, bạn mới cảm nhận được những khó khăn và áp lực mà chúng ta phải chịu đựng. Nhưng rồi mọi chuyện cũng đã kết thúc, khi trọng tài nổi tiếng còi kết thúc, đó cũng là lúc người hâm mộ cả nước cùng toàn thể đội bóng vui mừng khôn tả khi lần đâu tiên có mặt tại vòng Tứ Kết giải U23 Chấu Á. Đó thực sự là một thành công ngoài mong đợi.
Bước vào Tứ Kết đối đầu Iraq với một tâm lý thoải, thậm chí chúng ta còn có bàn thằng vươn lên dẫn trước. Nhưng với lối chơi đầy thể lực mà mạnh mẽ, cùng với thể hình vượt trội. Iraq đã vươn lên dẫn trước chúng ta với tỉ số 2-1. Tưởng chừng như câu chuyện cổ tích sẽ kết thúc tại đây, thì trong cái thời khắc quan trọng đó, Việt Nam đã ghi liền 2 bàn để vươn lên dẫn 3-2. Nhưng rồi lại để đôi phương sàn bằng tỉ sổ. Và trận cầu không tưởng đó đã phải đi đến những loạt sút Penalty định mệnh.
Lúc này, cái tên Bùi Tiến Dũng mới là điểm sáng khi a xuất sắc cản phá thành công cú sút bên phía Iraq và đưa Việt Nam vào vòng Bán Kết. U23 tiếp tục viết lên câu chuyện cổ tích....
Cái tên Qatar sẽ là đổi thủ tiếp theo của chúng ta. Bước vào trận đấu với tâm lý cửa dưới và bị đối thủ ép sân dồn dập. Việt Nam đã phải nhận bàn thua từ tình huống gây nhiều tranh cãi. Thế nhưng không chịu lùi bước, chúng ta vẫn miệt mài tấn công và cuối cùng đã được đền đáp bằng bàn thằng của cái tên Nguyễn Quang Hải. Tưởng chừng rằng 1-1 sẽ là kết quả của 90 phút thi đấu. Thì bất ngờ phút 86', đội tuyển Qatar có bàn thằng. Có lẽ đó là bàn thằng chấm dứt hy vọng của chúng ta.
NHƯNG.... một lần nữa, U23 Việt Nam lại lên tiếng với 1 pha ghi bàn đầy kỹ thuật của Nguyễn Quang Hải ngay sau bàn thua chỉ đúng 1 phút.
Một lần nữa, trận đấu lại được đưa về chấm Penalty. Khi ấy, người hùng của chúng ta mang tên Bùi Tiến Dũng lại tiếp tục chứng tỏ với tất cả mọi người rằng "Anh là thủ môn bắt Penalty số 1 tại giải". Với 2 pha cản phá thành công. Việt Nam đã chính thức loại Qatar khỏi giải đấu và hiên ngang tiến vào trận chung kết.
Về phía người hâm mộ, có lẽ trong cuộc đời họ xem bóng đá, chưa có phút giây nào cảm thấy hạnh phúc như bây giờ. Sau chiến thắng của đội tuyển Việt Nam, người dân trên khắp cả nước đổ ra đường hò reo cổ vũ cuồng nhiệt, những cái bắt tay, ôm trầm lấy nhau từ 2 người xa lạ, đủ để khiến bạn cảm thấy một điều rằng "Bóng Đá chính là sợi dây liên kết yêu thương"
Bước vào trận chung kết lịch sử của đội tuyển Việt Nam, đổi thủ của chúng ta là Uzbekistan và phải thi đấu trong một điều kiện thời tiết vô cùng khắc nhiệt trên một mặt sân mà người ta nghĩ rằng nó dành cho bộ môn trượt băng chứ không phải là bóng đá.
Điều kiện khắc nhiệt cộng với việc mặt sân quá xấu khiến chúng ta sớm phải nhận bàn thua từ một tình huống cố định. Thế nhưng, những chàng trai áo đỏ không chịu khuất phục. Họ tiếp tục chiến đấu mạnh mẽ, và lại một lần nữa, cái tên Quang Hải lại là nỗi khiếp sợ cho mọi thủ môn với một siêu phẩm đá phạt mà người ta còn gọi là Cầu Vòng Tuyết tại Thường Châu.
Tiếp tục sau đó Việt Nam chơi rất hay và tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm nhưng không thể ghi bàn. Và người ta đã nghĩ rằng, trận đấu sẽ lại tiếp tục bước vào hiệp phụ thì Bất Chợt Uzbekistan có bàn thắng trong những phút cuối cùng. Cả khán đài như lặng đi. 90 triệu dân Việt Nam thẫn thờ. Đội bóng của chúng ta bất lực trong việc tìm kiếm bàn thắng vì thời gian còn lại quá ít. Tiếng Còi kết thúc vang lên, cũng là lúc những chàng trai áo Đỏ gục ra sân vì kiệt sức, vì tiếc nuối. Những giọt nước mắt đã rơi. Nó rơi vì chúng ta xứng đáng có được nhiều hơn thế..
U23 à. Chúng tôi biết các anh rất buồn, chúng tôi cũng vậy. Các Anh muốn mang Cup về cho người hâm mộ, cho đất nước. Nhưng.... Chúng tôi không cần nó nữa. Với chúng tôi thì các anh đã là Vô Địch rồi. Trở về nước thôi và chúng tôi sẽ đón tiếp các Anh như những người Anh Hùng Dân Tộc.
Cám ơn các chàng trai U23, cám ơn HLV Park Hang Seo và toàn thể ban huấn luyện đội bóng. Đã cho chúng tôi được sống trong những ngày tháng thật hạnh phúc, tạo lên một tháng Giêng thật đẹp. Tôi sẽ nhớ mãi Khoảnh khắc này.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét