Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

Mùa Hạ - Mùa Nắng - Mùa Xa Vắng

Vậy là đã bước vào giữa tháng 5 dương lịch. Một mùa hè nữa lại đến với chúng ta. Cái nắng oi ả chói chang từ sáng sớm cho đến tận chiều tà khiến con người ta không thể nào quên được cảm giác đáng sợ ấy. Nhưng có lẽ, ngoài cái nóng oi bức ấy, còn một điều đáng sợ hơn nữa. Đó là:.....

Mùa Hạ - Mùa Nắng - Mùa Xa Vắng
Mùa Phượng - Mùa Thi - Mùa Chia Ly

Hạ tới, tụi trẻ lại háo hức chờ đợi đến kỳ nghỉ hè, một kỳ nghỉ được coi là tuyệt vời nhất trong quãng thời gian cắp sách đến trường. Tuy nhiên, đối với những học sinh cuối cấp, thì khoảng thời gian này lại thực sự là một nỗi buồn không thể tả siết. 

Kết thúc 9 năm ăn học, các em học sinh bước vào kỳ thi chuyển cấp. Nơi mà có thể thay đổi số phận của cả một con người. 9 năm cả một tập thể lớp đoàn kết học tập cùng nhau, giờ đây chỉ sau một kỳ thi, người đỗ trường chuyên, người vào trường huyện, người đi học trường dân lập bán trú, và còn cả những người không đủ điều kiện để đi học, đã sớm phải bước ra ngoài xã hội để kiếm tiền ở cái độ tuổi mà người ta vẫn thường nói là Vô No Vô Nghĩ.


Đối với những bạn học sinh cấp 3 năm cuối cũng không phải ngoại lệ. Kết thúc quãng đời học sinh đầy tươi đẹp, bước vào kỳ thi quốc gia với bao niềm tin cùng hoài bão. Người thi đỗ vào ĐH Kinh Tế, người vào ĐH Kiến Trúc, cũng có người chọn cho mình những lối đi riêng... Và khi ấy, cả một tập thể lớp nhí nhố vui nhộn nói lời chia tay với nhau. Biết bao kỷ niệm về những lần đi học muộn, nói chuyện trong giờ, rủ nhau bùng học đi chơi, nói dối là quên vở bài tập ở nhà trong khi rõ ràng là có mang nhưng không dám nộp vì chưa làm bài... Đó chỉ là số ít trong vô số những kỷ niệm thời học sinh mà ta đã trải qua. 

Nhưng giờ đây, chúng ta sẽ không còn cơ hội để được làm nó một lần nữa. Trong cái nóng oi ả của ngày hè. Từng hành lang lớp học, lán gửi xe, khu sân tập thể dục. Mọi thứ trở nên thật hoang vắng và tĩnh nặng một cách lạ thường. Đâu rồi những tiếng cười nói vui đùa của đám bạn thân, đâu rồi tiếng trống trường vọng xa quen thuộc.

Đối với những người khác, mùa hè thật đơn giản và bình thường, nó chỉ là một mùa trong năm với cái nắng gay gắt, nhưng đối với tôi, mùa hè luôn thật đẹp và đầy ý nghĩa. Mùa hè cho ta nhiều thứ lắm, cho ta lớn khôn, để ta biết yêu biết nhớ và biết nhận ra nhiều điều quan trọng trong cuộc sống của mình.

Cuộc sống trôi đi thật nhanh, bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông cứ nối tiếp nhau. Mùa Hè đến thật nhanh, nhưng cũng đi thật vội vã. Mỗi một mùa hè qua đi là những ký ước thật đẹp mà ta cần trân trọng, lưu giữ nó. Cám ơn những ngày nắng bên trời, những ngày mưa bất chợt, và những năm tháng học trò không thể nào quên.

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

[NKĐT - Part 2] Những Năm Tháng Ấy

Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, ai cũng có một tuổi thơ với đầy dãy những kỷ niệm vui buồn khiến ta luôn nhớ mãi. Tôi cũng vậy, khi nhắc về những năm tháng ấy, thực sự đó là khoảng thời gian không thể nào quên với tôi.

Cuộc sống của một đứa trẻ vô lo vô nghĩ thật đúng là không gì hạnh phúc bằng. Sáng đi học cùng đám bạn trong xóm, trưa về ăn cơm xong ngủ 1 giấc no nê,  đến chiều lại cùng nhau đi thả diều, chơi đá bóng... 

Những cơn gió buồi chiều tà như xua đi cái nóng của ngày hè oi ả. Cả lũ chúng tôi cùng nhau chơi đùa trên sân bóng rộng thênh thang. Ngày đó tôi cũng đã từng nghĩ: "Liệu sau này mình có giống như cánh diều kia, được bay lượt phiêu du trên bầu trời đầy mơ ước đó không nhỉ" 

Nhưng cuộc sống không phải là những chỗi ngày bình yên kéo dài. Năm tôi vào cấp 2, không may bị một trận ốm mà cho tới bây giờ đối với tôi vẫn là nỗi khiếp sợ. Nằm liền 1 tuần ở nhà, không thể nhấc mình ra khỏi chiếc giường. Quãng thời gian đó, Bố Mẹ và đặc biệt là Bà Nội tôi, luôn thay phiên nhau chăm sóc cho đứa bé này.

Hình ảnh người bà gầy gầy khom lưng nhóm bếp, nấu cơm và chăm chút cho đứa cháu bé bỏng chắc hẳn là một ký ức in sâu trong tâm trí tôi cho tới mãi về sau. Những đêm hè, nằm ngủ với Bà, Bà đã có lần nói với tôi: "Mai sau có người yêu phải dẫn về cho bà xem mặt nhé, Bà muốn thấy cô gái đó phải là người biết quan tâm và lo lắng cho đứa cháu của mình". Nhưng thật tiếc khi tôi chưa làm được điều đó thì Bà Nội đã đi về một nơi rất xa..... Chẳng còn cơ hội thực hiện nguyện vọng của Bà được nữa.

Quay trở lại về cuộc sống của một đứa trẻ vô no vô nghĩ. Chắc hẳn những bạn cùng trang lứa sinh ra ở thành phố sẽ không thể trải nghiệm được những trò chơi tuổi thơ đã từng gắn liền với bao con người. Chính nó đã góp phần làm lên một tuổi thơ với những tháng ngày đầy ắp niềm vui, tiếng cười.

Chiều đến với khoảng 10 đứa trong xóm lại tụ tập nhau ra bãi cỏ rộng, Thả Diều, Đá Bóng hoặc chơi những trò tập thể vui nhộn như Rồng Rắn Lên Mây, Trốn Tìm, Nhảy Nụ, Bắn Bi....

Vào những ngày đông lạnh giá, cùng nhau ra cánh đồng đào khoai, bẻ ngô rồi về đào hầm nhóm lửa để nướng khoai, nướng ngô cùng nhau ăn. Nhìn thằng nào thằng ấy miệng đen xì xì vì nhọ than dính vào, vừa ăn vừa nhìn nhau cười. Cảm giác đó liệu có được gọi là "Bình Yên".


Mãi cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại Những Năm Tháng Ấy, tôi vẫn không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Nó khiến tôi muốn bỏ hết mọi thứ trong hiện tại, rời bỏ cái xã hội đầy bon chen, ganh tị, để trở về tuổi thơ. Nơi mà tôi được làm một cậu bé của ngày hôm qua. Sống trong vòng tay thương yêu của Ông Bà, Bố Mẹ. Và tôi tin chắc một điều là rất nhiều người cũng có suy nghĩ giống tôi phải không??

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2018

[NKĐT - Part 1] Ngày Đầu Tiên Đi Học

Người ta thường hay nói. Cuộc đời là một bản nhạc với những nốt thăng trầm. Quả đúng là như vậy, nó không là con đường trải đầy hoa hồng như ta vẫn nghĩ. Nó thật khắc nhiệt và khiến ta chỉ còn cách mạnh mẽ vượt qua nó. Nếu cứ mãi yếu đuối, bạn sẽ chỉ là luôn là người thua cuộc, để mọi thứ chà đạp lên chính mình.

blogger phongnt
Hôm nay, tôi sẽ kể cho mọi người một câu chuyện về cuộc đời của 1 con người vô cùng bình thường như bao người khác. Đó chính là tôi.

Sinh ra trong một gia đình chẳng phải giàu có cao sang gì cả. Thế nhưng tôi luôn hạnh phúc vì mình có một mái ấm với bố mẹ và 1 người chị luôn quan tâm chăm sóc cho mình từ khi còn bé xíu cho tới bây giờ. Và kỷ niệm đầu đời trong ngày đầu tới lớp, đó là việc trốn học khi mà mới ngồi nghe giảng được có 1 tiếng. Nói ra nghe có vẻ nực cười nhưng đó là sự thật mà đôi khi nghĩ lại mà chỉ muốn chui xuống đất. 

"Chuyện là thế này, tôi và một thằng bạn thân tên T ở cùng xóm và cùng học chung 1 lớp, hai thằng trong ngày đầu tiên đi học, vì trong lớp chẳng quen ai, thêm đó là việc hai thằng ngồi phía cuối lớp. Đang mải nói chuyện thì bỗng thấy cả lớp ùa ra sân. Không hiểu chuyện gì xảy ra nữa. 
- Ê mày ơi, hình như được về rồi....
- Ừ được về rồi, học nhanh thế nhỉ. Về thôi.


Vậy là hai thằng hồn nhiên ra về không thèm ngoảnh mặt lại 1 lần. Cho đến gần trưa, khi mà tôi đang chơi bên sân nhà thằng T thì bà hàng xóm đèo thằng bé học cùng lớp với tôi về qua và nói:
- Hai đứa nay hôm nay dám trốn học bỏ về trước nhá.. Mai đi học cô giáo phạt đứng xó

Vẻ mặt hoang mang của 2 đứa, vừa sợ vừa không hiểu chuyện gì xảy ra. Vì lo lắng cho ngày mai cô giáo sẽ phạt và gọi phụ huynh đến, nên thôi tốt nhất là đầu thú với Mẹ trước khi bị vạch trần tội lỗi. 😌"
Tối hôm đó bị một trận mắng té tát nhưng cũng may không ăn thêm cái vọt nào. Thú tội xong, cảm thấy thật nhẹ nhõm và đi ngủ một giấc ngon lành lấy sức cho một ngày mai đầy những bất ngờ và thử thách đang đợi phía trước.....

Cám Ơn U23 - Những Ngày Tháng Giêng Thật Đẹp

Những ngày tháng Giêng dương lịch luôn có những xúc cảm đặc biệt không thể nào diễn tả hết bằng lời, thứ nhất đó là chúng ta vừa mới đón 1 ...